Yên Bái: Nghĩ đến mẹ già, nam phạm nhân bộc lộ sự hối hận

Trong lúc lên cơn nghiện, Ma Văn Thuần, SN 1989 ở huyện Trấn Yên, tỉnh  Yên Bái đã xuống tay đoạt mạng sống của một người lái xe ôm với ý định cướp xe bán lấy tiền đi hút hít. Phải trả giá bằng bản án chung thân, Thuần không giấu đi sự hối hận khi nhắc đến người mẹ mà trong trí nhớ của Thuần, quanh năm nhăn nhó vì căn bệnh viêm đa khớp hành hạ.

Cơn nghiện chết người

Bị khép tội g i ế t người, cướp tài sản, Thuần phải trả giá bằng bản án không hẹn ngày về và kể từ năm anh ta vào trại giam đến nay, đã 7 cái Tết rồi mà Thuần chưa một lần được người thân thăm gặp.

Có lẽ do mặc cảm về tội danh của mình nên lúc mới gặp, Thuần còn ngần ngại, không muốn nói chuyện. Song có lẽ vì tâm trạng của kẻ nhiều năm bặt tin gia đình, cần giãi bày tâm sự mà cuối cùng anh ta đã mở lời. Thuần bảo rằng từ ngày đi tù đến giờ chưa nhận được bất cứ tin tức gì của gia đình. Trong tâm chí của anh ta, mẹ chắc vẫn thế, quanh năm nhăn nhó vì căn bệnh viêm đa khớp còn các anh chị thì cứ miết mải với cái nương cái rẫy mà ăn vẫn không đủ.

Ma Văn Thuần đang nắn nót với đường may trên sản phẩm được giao .

“Ngày ở trại giam cứu, anh trai tôi có vào thăm một lần sau đó là bặt tin từ đó đến giờ. Trại cho gọi điện về cho gia đình nhưng ngày đó nhà có mắc điện thoại đâu mà gọi. Giờ anh chị có ĐTDĐ thì cũng chịu thôi vì không biết số”, Thuần bộc bạch.

Cũng như bao thanh niên trong bản, Thuần lấy vợ sớm nhưng lại không mau chóng được làm bố bởi số ngày anh ta ở nhà đếm trên đầu ngón tay. Vì nghiện nên Thuần suốt ngày đi lang thang và hễ kiếm được m a t ú y, thuốc phiện hay nước gây nghiện bằng bất cứ cách nào là Thuần lại tìm chỗ để thỏa mãn cơn nghiện. Hỏi Thuần làm gì để có tiền, anh ta cười nhe hàm răng khuyết một số cái mà theo lời Thuần là di chứng của những lần ngã do phê m a t ú y. “Tôi bắt trộm gà, trộm chó. Nhà nào không có người trông thì tôi mò vào chuồng bắt gà, còn chó nhà ai mà đi lang thang, dễ bắt là bắt thôi”.

Nhà chỉ có làm ruộng, ngoài ra thì lên rừng hái măng, hái củi nên cuộc sống của gia đình Thuần cũng thanh bần như nhiều gia đình khác. Thế nhưng Thuần lại dính nghiện nên từ ngày lấy vợ về, vợ Thuần là người thế chỗ anh ta trong việc đi nương, đi rẫy. Người phụ nữ ấy, theo tâm sự của Thuần thì cũng chỉ chịu làm dâu có 3 năm rồi một ngày Thuần thức dậy đã thấy vợ lặng lẽ khăn gói bỏ đi từ bao giờ.

“Cô ấy không về nhà vì nếu về là tôi biết ngay. Tôi cũng về Bảo Thắng quê cô ấy tìm nhưng không gặp. Nghe đâu đã bỏ sang Trung Quốc lấy chồng”, Thuần kể.

Hỏi Thuần đi trộm vặt cũng đủ tiền hút hít, sao lại g i ế t người, nam phạm nhân này cúi mặt: “Cán bộ không hỏi thì tôi đỡ đau lòng. Nhắc lại chuyện cũ, tôi như thấy trước mắt mình là núi rừng, làng bản”.

Theo lời Thuần thì bữa đó, anh ta bỏ nhà đi cũng dễ đến một tuần rồi. Lang thang thế nào, Thuần dạt lên mảnh đất du lịch Lào Cai. Trong túi hết sạch tiền, lại đúng lúc lên cơn nghiện, Thuần đã giả bộ là khách thuê xe ôm lên Sa Pa rồi lợi dụng cơ hội ra tay g i ế t người lái xe ôm này để cướp tài sản. Ba ngày sau Thuần bị bắt.

Và những day dứt, ân hận

Nhắc đến tội lỗi khi xưa, Ma Văn Thuần bảo càng nghĩ càng thấy trách bản thân tại sao có thể độc ác như vậy. “Tôi cũng từng nhiều lần lên cơn đói thuốc, cũng từng nhiều khi một mình vật vã trong hang núi nhưng chưa khi nào nảy sinh ý định g i ế t người. Vậy mà không hiểu sao lúc đó trong đầu tôi lại nảy sinh ý định rồ dại như vậy”, Thuần nói như thanh minh. Anh ta cho biết rất nhiều lần có ý định làm một người chồng tử tế nhưng chỉ khi tỉnh táo, Thuần mới có suy nghĩ lương thiện như vậy.

Hỏi cảm giác những ngày sống trong trại cải tạo, Thuần mau mắn: “Vào đây tôi được cai nghiện, béo khỏe lên. Tôi được học chữ, viết được tên mình và đọc được sách trên thư viện. Tôi không cần thêm thứ gì cả vì các bữa ăn ở trại có đầy đủ hết rồi. Ở nhà còn thiếu thốn hơn nhiều. Người nhà không tới thăm, tôi chẳng buồn đâu mà chỉ thấy lo thôi”, Thuần nói.

Rồi anh ta khoe việc được tham gia lớp học xóa mù chữ, về buồng giam lại được bạn bè chỉ bảo nên đã đọc thông, viết thạo. Những ngày nghỉ không phải đi lao động, Thuần lại lên thư viện để tìm “những cuốn truyện ít chữ để đọc cho vui”, như lời anh ta nói.

Hỏi có ân hận không khi cướp đi mạng sống của một người lao động lương thiện, Thuần cúi mặt, gật đầu. Anh ta bảo ngày ở nhà Thuần không biết đến cúng bái vì mọi chuyện đều do bố mẹ và các anh chị lo làm hết. Vào trại giam, thấy một số người cùng buồng, cũng phạm tội g i ế t người tổ chức giỗ nạn nhân, Thuần cũng học theo.

“Ngày đầu thấy họ bày đồ ăn lên chỗ nằm, ngồi im lẩm nhẩm, tôi còn chưa hiểu là chuyện gì. Nhưng vài lần bắt gặp thì tò mò hỏi chuyện mới biết nên cũng học theo họ. Tôi nghĩ người chết chẳng đến được đâu nhưng ít ra cũng thấy trong lòng nhẹ bớt đi”, Thuần bộc bạch.

Nhắc đến mẹ, nam phạm nhân này tỏ ra day dứt. Thuần bảo ngày còn ở nhà biết mẹ hay đau ốm nhưng cũng chưa giúp được gì cho bà ngoài những vất vả, cơ cực. “Bố tôi mất sớm, ông chết vì nghiện. Mẹ ở vậy nuôi bốn anh em tôi. Tôi là út nên được chiều chuộng hơn cả nhưng có lẽ cũng vì thế mà trở thành kẻ hư đốn”, Thuần tâm sự.

Niềm an ủi lớn nhất của Thuần là vì mình còn có hai người anh. Thuần bảo dù kinh tế khó khăn nhưng chắc chắn các anh ấy sẽ quan tâm đến mẹ, không phải để mẹ sống cô đơn một mình. “Tôi phải nghĩ thế để tự động viên mình. Nhiệm vụ của tôi là cải tạo cho tốt để sớm trở về. Không biết ngày tôi ra trại, mẹ còn sống không”, Thuần nói.

Gần 7 năm trôi qua, chừng ấy thời gian Thuần cải tạo trong tù và ngẫm nghĩ về lỗi lầm của mình. Thuần bảo còn lâu mới đến vòng giảm án nhưng không được vì thế mà bi quan. “Vào trong này tôi được cải tạo lao động ở đội may mặc. Tôi học nghề hai tháng thì đạp được máy may, bắt đường chỉ không ngoằn ngoèo nữa. Giờ thì tôi làm thành thạo rồi, tháng nào cũng hoàn thành chỉ tiêu đấy”, Thuần khoe. Anh ta không giấu giếm dự định của mình sau này ra trại sẽ xin làm công nhân hoặc đi máy may thuê chứ không về nhà đi làm nương rẫy nữa.

“Nếu có được xuống án tù có thời hạn thì tôi cũng phải ở đây xấp xỉ hai chục năm. Chừng ấy thời gian không leo đồi, leo núi cái chân nó lười rồi, về nhà không làm rẫy được đâu”, Thuần lý giải về việc sau này đi làm nghề may.

Câu nói của Thuần khiến chúng tôi không khỏi bật cười và thầm nghĩ những kẻ án dài như Thuần cần phải có sự lạc quan thế này để cố gắng trên con đường cải tạo mới có cơ hội sớm trở về với gia đình, xã hội.

 

 

Theo Phapluatxahoi.vn

Loading...